Ngay từ những thế kỷ đầu tiên, các Kitô hữu đã có thói quen cầu nguyện cho những người đã qua đời, đặc biệt là lúc dâng Thánh Lễ. Vào thế kỷ X, cha Odilon viện phụ Cluny dòng Biển đức muốn dành một ngày trong năm để kính nhớ tất cả các linh hồn đã qua đời, vào ngày tiếp theo lễ kính tất cả các thánh, nhằm biểu lộ sự thông hiệp giữa Giáo hội lữ hành trên trần thế với Giáo hội các phúc nhân trên trời và với Giáo hội của những người còn đang được thanh luyện. Từ sau công đồng Vaticanô II, chúng ta ghi nhận sự chuyển hướng trong việc cử hành hai ngày lễ đầu tháng 11. Vào ngày lễ kính các thánh, trước đây chúng ta được khuyến khích hãy tin tưởng vào lời chuyển cầu của số đông đảo các thánh; nhưng ngày nay người ta còn thêm ý chỉ hãy nhìn các ngài như mẫu gương để thôi thúc chúng ta nên thánh. Một cách tương tự như vậy, vào ngày lễ kính các linh hồn, trước đây chúng ta được mời gọi cầu nguyện cho những kẻ đã qua đời; nhưng ngày nay, người ta còn thêm ý tưởng hãy suy nghĩ đến cái chết của mình. Dù sao, có nhiều cách để nghĩ đến cái chết: có thể nghĩ đến cái chết để ý thức tính cách tạm bợ của mọi sự trên đời; có thể nghĩ đến cái chết để định hướng cuộc đời của mình; có thể nghĩ đến cái chết để đào sâu niềm hy vọng của mình. Đây là điều mà Đức Thánh Cha đã gợi lên trong bài huấn dụ trước khi đọc kinh Truyền tin trưa hôm qua. Dựa theo thông điệp “Spe salvi”, ngài đã trình bày về ý nghĩa của niềm hy vọng Kitô giáo vào cuộc sống vĩnh cửu, nghĩa là hạnh phúc mà mỗi người đều khao khát. Cuộc sống vĩnh cửu là ở với Chúa Kitô, Đấng đã phục sinh và luôn hiện diện bên ta khi sống và khi chết. Sau đây là nguyên văn bài huấn dụ. Click Xem Tiếp >>>
Trại Huấn Luyện "Tin Yêu - Hi Vọng"
-
Tin Yêu để phó thác sứ mạng và Hi Vọng để Chúa luôn đồng hành trong công
tác Phục Vụ. Đó chính là tâm tình mà mỗi Sa Mạc Sinh(SMS) của hai Giáo Xứ :
Chín...
11 năm trước
0 Nhận xét :
Đăng nhận xét
Nhận Xét